A Virtual Exhibition
Targeted: Nguyen Trung Phan Artwork
Click to reveal
editor
The ‘Crab’ Series – Nguyễn Trung Phan (1960-2024) On the rice fields in June, the sun pours down fiery orange rays, the water boiling like someone with bloodshot eyes cooking. The flagfish lie dead and white, the crabs hastily scramble onto the shore, their tiny claws raised high like black musical notes dancing amidst the chaotic symphony of natural disasters and labour. The ‘Crab’ series by artist Nguyễn Trung Phan – a creative journey spanning more than six decades (1960-2024) – is a visual melody woven from the second verse of Trần Đăng Khoa's immortal poem Hạt gạo làng ta (The Rice Grains of Our Village): "There is a storm in July There is rain in March Drops of sweat fall On June afternoons The water boils like someone is cooking The flagfish die The crabs crawl onto the shore My mother goes down to plant rice..." Against the burning orange-red background of the painting, the shiny black crabs not only crawl out of the flooded water, but also move like a slow, resilient dance. They crawl, they raise their claws, they jump among the bubbling silt – a primitive dance of life amid floods and drought, loss and rebirth. Each brushstroke is a drumbeat, each streak of colour a pause, each crab a tiny dancer performing a fierce yet gentle symphony of the homeland. The artist Nguyễn Trung Phan has brought this entire melody into his paintings: the sound of boiling water, the sound of scorching sun, the sound of falling sweat, and the sound of his mother's footsteps planting rice in the flooded fields. The crab is no longer a small creature running away, but becomes the soul of an endless dance – the dance of the Vietnamese land, of labour, of an indomitable vitality. As the gallery's exclusive artist, Nguyễn Trung Phan has transformed the poem into a visual epic, where black crabs dance endlessly on a fiery orange-red background, whispering softly: this is home, this is rice, this is the heartbeat of the country. The ‘Crab’ series – not just paintings, but the echoing dance of crabs from the fields, the melody of homeland resonating forever in the hearts of viewers.
Series Tác Phẩm “Cua” – Nguyễn Trung Phan (1960-2024) Trên mặt ruộng tháng sáu, nắng đổ lửa đỏ cam, nước sôi sùng sục như ai đỏ mắt nấu. Cá cờ chết trắng, cua đồng vội ngoi lên bờ, những chiếc càng nhỏ bé giơ cao như những nốt nhạc đen nhảy múa giữa bản giao hưởng hỗn loạn của thiên tai và lao động. Series “Cua” của họa sĩ Nguyễn Trung Phan – hành trình sáng tạo kéo dài hơn sáu thập kỷ (1960-2024) – chính là khúc nhạc thị giác được dệt nên từ âm hưởng khổ thơ thứ hai trong bài thơ bất hủ Hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa: “Có bão tháng bảy Có mưa tháng ba Giọt mồ hôi sa Những trưa tháng sáu Nước như ai nấu Chết cả cá cờ Cua ngoi lên bờ Mẹ em xuống cấy…” Trong gam màu đỏ cam cháy bỏng của nền tranh, những con cua đen bóng không chỉ ngoi lên khỏi mặt nước ngập, mà còn chuyển động như một vũ điệu chậm rãi, kiên cường. Chúng bò, chúng giơ càng, chúng nhảy nhót giữa phù sa sôi sục – một điệu múa nguyên sơ của sự sống giữa lũ lụt và nắng hạn, giữa mất mát và tái sinh. Mỗi nét cọ là một nhịp trống, mỗi vệt màu là một nốt lặng, mỗi con cua là một vũ công nhỏ bé đang trình diễn bản giao hưởng quê hương dữ dội mà dịu dàng. Họa sĩ Nguyễn Trung Phan đã mang cả khúc nhạc ấy vào hội họa: tiếng nước sôi, tiếng nắng cháy da, tiếng mồ hôi rơi, và tiếng bước chân mẹ xuống cấy giữa ruộng đồng ngập lụt. Con cua không còn là sinh vật bé nhỏ chạy trốn, mà trở thành linh hồn của điệu múa bất tận – điệu múa của đất Việt, của lao động, của sức sống không bao giờ khuất phục. Là họa sĩ độc quyền của gallery, Nguyễn Trung Phan đã biến khổ thơ thành trường ca thị giác, nơi những con cua đen nhảy múa mãi trên nền đỏ cam rực lửa, khẽ thì thầm: đây là quê hương, đây là hạt gạo, đây là nhịp tim đất nước. Series “Cua” – không chỉ là tranh, mà là vũ điệu cua vang vọng từ ruộng đồng, là khúc nhạc quê hương ngân mãi trong tim người xem.